🕺 Giao Dịch Không Dứt Tổng Tài Đại Nhân
Read Chương 1: Bị người ta ngấm ngầm mưu tính from the story GIAO DỊCH KHÔNG DỨT: TỔNG TÀI ĐẠI NHÂN, ĐỪNG QUÁ HƯ HỎNG by Moopw2905 with 1,937 reads. nguoc, sun
Danh sách chương truyện Giao Dịch Không Dứt: Tổng Tài Đại Nhân, Đừng Quá Hư Hỏng. Chương 1 - Bị người ta ngấm ngầm mưu tính. Chương 2 - Một đêm tình sai trái. (Một đêm tình sai trái. (1)1) Chương 3 - Một đêm tình sai trái. (2) Chương 4 - Một đêm tình sai trái. (3) Chương 5
bH5RWO2. "A......." Va chạm nóng rực khiến hai người lần lượt kêu lên thành mắt của anh càng thêm mê hoặc, giống như bị che phủ bởi tầng sương mờ, làm Lương Yên miệng đắng lưỡi không biết tại sao mọi chuyện lại phát triển đến bước này, nhưng cho dù bây giờ có tỉnh lại, cô cũng hoàn toàn không có bất kỳ năng lực kháng cự nào. Chỉ có thể giống như con rối mặc anh định mắt phủ sương mờ ngập tràn dục vọng bất lực nhìn môi phấn nộn hồng hào kia, khi anh cắn hút càng thêm sưng đỏ, bị cô nhẹ nhàng cắn, bộ dạng giống như có uất ức mà không nói ra được, giống như đang lên án anh bắt nạt cô. Nhưng lại tràn đầy dụ dỗ, rõ ràng chính là đang mê hoặc anh tiếp tục hôn cô, tiếp tục giở trò xấu với cô...."Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sợ tôi sẽ điên mất....." Anh thở dốc liên tục, âm thanh cũng mang theo hương vị tình dục kinh người. Bàn tay phủ một tầng mồ hôi nắm lấy hai khối to lớn trước ngực cô. Thưởng thứctrong tay, nhào nặn vuốt ve rồi lại nặng nề đè trời mới biết, khi đứng trước mặt cô, anh bốc đồng giống như một cậu bé chưa từng được nếm mùi tình dục, nhiệt liệt, khao khát đến không dừng thơm này có chút quen thuộc không diễn tả được, anh cẩn thậm suy nghĩ, nhưng làm thế nào cũng không nắm bắt được lần này tới lần khác, nó lại ở trong hư ảo kéo chặt lấy tim anh, làm anh mơ hồ đau Yên dần dần ý loạn tình mê, hai chân cân xứng quấn lấy cái eo tráng kiện của anh, nghe được tiếng ngâm "hừ" càng thêm nặng nề của anh, lông mi như cách bướm của cô run rẩy lợi tay gần như cắm sâu vào trong da thịt màn năm năm trước kia, vẫn còn dừng lại ở trong trí nhớ của cô, phảng phất như mới hôm qua. Khi đó anh tuyệt nhiên không chút ôn nhu, càng nhiều hơn là sự thô bạo và gấp gáp, thế nhưng cô không oán hận anh dù chỉ một bây giờ.....Anh vẫn tràn đây năng lượng giống như trong quá khứ, lại ôn nhu hơn rất tới bây giờ Lương Yên chưa từng nghĩ đến, có một ngày có thể cùng anh phát triển đến bước anh, làm việc cùng anh như bây giờ đối với cô tựa như phép màu được trời cao ban tặng, khiến cô vui mừng, nhưng cũng cẩn thận từng li từng tíMỗ khi nghĩ về quá khứ, nghĩ đến bọn họ vĩnh viễn sẽ không có tương lai, trái tim Lương Yên lại đau ôm lấy đầu Triển Mộ Nham, không do dự đưa môi lên, phối hợp nồng nhiệt. Triển Mộ Nham sửng sốt không nghĩ tới cô sẽ có phản ứng nhiệt liệt như vậy, cả người cứng đờ, một giây kết tiếp lại nặng nề "hừ" một tiếng,bắt đầu động tay cởi áo sơmi trên muốn cô!Chưa bao giờ có cảm giác muốn một cô gái mãnh liệt như vậy!Anh không muốn đi suy nghĩ kỹ xem lý do tại sao loại cảm giác này lại đến từ cô, anh chỉ biết rằng hơi thở của cô, hương thơm trên cơ thể cô, cả cơ thể này của cô, thậm chí mỗi một tấc trên da thịt cô cũng có thể dễ dàng khơi dậy ham muốn của anh, mong ước khiến cho anh không cách nào kháng độ trong không khí từ từ tăng người chìm đắm trong nụ hôn này, dần dần mất đi lý trí. Áo sơ mi của người đàn ông bị ném trên mặt bàn một cách tuỳ tiện, áo của Lương Yên cũng đã bị vén lên cao lộ ra hai khối kiều diễm đầy đặn trắng trẻo. Khoá xéc trên váy đã bị kéo cả, chỉ chờ anh vận sức phát động....Nhưng, đúng vào lúc này…..Một loạt tiếng chuông vang lên không đúng lúc, Lương Yên đột nhiên tỉnh táo lại. Điện thoại di động của anh ở ngay bên cạnh tay cô, chỉ chạm tay là tới. Nhưng anh giống như không mghe thấy, cắn hút xương quai xanh của cô. Lương Yên ngâm nga "hừ" một tiếng, tay nhỏ cuộn cong lại khoát lên đầu vai anh, "Mộ Nham.... điện thoại của anh.....""Để nó kêu...." Trong giọng nói của anh có chút không kiên nhẫn. Loại thời điểm này mà nghe điện thoại, thực sự là nhục tay của Lương Yên luồn vào trong tóc anh. Nụ hôn của anh dần dần đi xuống, cả dầu đều chôn trước ngực cô."A......." Cô run rẩy lợi hại, ôm chặt đầu chuông reo không ngừng rồi dừng, lại điên cuồng vang lên nhăn lông mày lại, không kiên nhẫn muốn bỏ điện thoại qua một bên. Lương Yên lại thay anh giữ lại, "Có thể có chuyện rất quan trọng....."Cô tức giận thở hổn hển nhắc cũng không phải cố ý nhìn màn hình di động của anh, nhưng chỉ tuỳ ý lướt mắt qua, lại làm cô ngay lập tức tỉnh lại từ trong dục vọng.
Chân Niệm Niệm chần chờ, tiến đền gần Triển Mộ Nham nhẹ nhàng nói " Mộ Nham, thật ra thì.... tối hôm qua em đã nói chuyện ly hôn với Tịch Khuynh Viễn, anh ấy cũng đã đồng ý."Triển Mộ Nham đang nhấn thang máy, nghe được Chân Niệm Niệm nói nhue vậy thì quay sang nhìn Niệm Niệm biết anh không hiểu ý của mình, lập tức lấy dũng khí nói thẳng, "Tối nay em có thể không về nhà."Dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng....Triển Mộ Nham nhấp nhẹ môi mỏng, trên mặt không có chút nào thay đổi, chỉ nói "Vân nên đưa em trở về thì hơn, buổi tối anh còn một số việc."Ý là tối nay nhất định không ngủ nên tối nay anh phải lôi Kiều Tề Khiêm ra ngoài uống rượi giải sầu mới được."Là như vậy sao?" Chân Niệm Niệm rất mất mác rũ vai xuống, nhìn bộ dạng anh từ đầu tới cuối đâu có coi trọng bánh cô làm, trong lòng cô mơ hồ hiểu được...Có thứ gì đó giữa hai người bọn họ đã thay bởi vì Lương Yên sao?Nhất định là như vậy!………Đường phân cách………Toàn thân Lương Yên đau nhức đi vào người lớn trong nhà đều đã đi ngủ, chỉ còn Tịch Khuynh Viễn vẫn còn ở trong đại cô trở về lập tức vội vàng đứng lên. Sắc mặt cô tái nhợt khiến lông mày anh ta nhăn lại, "Yên Nhi, sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"Anh, tại sao anh còn chưa ngủ?" Lương Yên nhìn Tịch khuynh Viễn, thấy bộ dáng lo lắng trùng trùng của anh thì khoát khoát tay, ngồi xuống tựa vào ghế salon, "Không sao ạ, do gần đây công việc bận rộn quá mà thôi.""Không biết là vội vàng cái gì nữa! Trễ như vậy mới về." Tịch Khuynh Viễn rót cho Lương Yên một cốc nước, "Uống nói đi, nhìn sắc mặt em kìa, quỷ cũng bị doạ sợ chạy mất."Lương Yên tựa đầu vào vai Tịch Khuynh Viễn, cảm nhận hơi thở khiến cô yên tâm, nhìn anh thổi nguội nước cho cô, càng làm chóp mũo cô ê ẩm. Nước mắt không nhịn được trào ra ngoài hốc hít hít mũi, buộc mình không được khóc. Vào trước lúc Tịch Khuynh Viễn nghe ra manh mối khác, trầm thấp nói "Anh, anh thật sự ly hôn với chị dâu hả?"Tịch Khuynh Viễn không trả lời, chỉ quay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô qua, "Em đã gặp cô ta?"Lương Yên cũng không tránh, gật gật đầu, chần chờ một lúc cuối cùng vẫn quyết định nói thật, "Cô ấy đi tìm Triển Mộ Nham. Em sợ anh đau lòng, nên mới không dám nói với anh..."Đau lòng sao? Chỉ khi em gái của anh bị thương, anh mới thật sự đau lòng...."Đứa ngốc." Tịch Khuynh Viễn ngắt ngắt mũi Lương Yên, thở dài một hơi mới sâu kín hỏi "Cũng bởi vì bọn họ ở cùng một chỗ, nên em mới có bộ dạng bị đả kích như này hả?Lương Yên đẩy đẩy mặt của Tịch Khuynh Viễn ra xa, một lúc lâu sau mới rầu rĩ nói, "Anh có biết không? Em thích anh ấy hoen mười năm. Năm đó, lúc em đáp ứng ba gả vào Triển Gia, em cho là mình được gả cho anh ấy..."Đây là lần đầu tiền Lương Yên nói những lời trong lòng mình ra. Chầm Chầm, nhẹ nhàng lại lộ ra chút thê lương trong đêm yên tĩnh, khiến lòng Tịch Khuynh Viễn cũng thắt ta ôm Lương Yên vào lòng, "Đứa bé ngốc, năm đó em nên nói với anh.""Em cũng không muốn hại chết Mộ Khoa. Nếu em mà biết anh ấy có thể hận em như vậy, em nhất định sẽ không làm chuyện đó...."Cô vừa hối tiếc vừa áy náy, nước mắt lăn dài từ hốc mắt vào trên da thịt Tịch Khuynh Viễn làm anh ta run lên, ôm chặt thân thể gầy yếu của Lương Yên, đau lòng vuốt vuốt tóc cô, "Đứa bé ngốc, đừng khóc. Em là một cô gái tốt, em đáng để người khác yêu thương."Cũng đáng giá để anh yêu.....………....Tâm trạng ổn định, lúc Lương Yên lên lầu hai đứa trẻ cũng đã ngủ thiếp yên tĩnh đứng ở cửa, nhìn hai đứa trẻ đáng thương thật bảo bối, nếu như mẹ nói cho các con biết, về sau cha của các con sẽ ở chung một chỗ với mợ các con, các con có trách mẹ không đủ cố gắng không, có trách mẹ không cố gắng tranh thủ phần tình thương của cha cho các con không?Không phải là mẹ không đủ cố gắng.....Mà là, loại chuyện như tình yêu này, cho tới bây giờ đều không thể miễn cưỡng......Tắm rửa qua, Lương Yên không về phòng mình ngủ mà rón rén vào phòng hai đứa nhỏ, leo lên giường lớn của lén lén nằm vào giữa hai đứa trẻ, hai tay mở ra, mỗi tay ôm một có tính cảnh giác rất cao, bị Lương Yên quấy một hồi thì vô tri vô giác tỉnh. Thằng bé nheo nheo đôi mắt to xinh đẹp lại, nói nhỏ “Yên Yên?”“Ừ. Làm ồn đến con sao?” Âm thanh của Lương Yên nhẹ như sợi trẻ lắc đầu, yên tâm lầm bầm một câu rồi cọ cọ đầu nhỏ tròn vo vào trong ngực cô.
Nhưng, Lương Yên không hỏi gì, mà chỉ kéo cửa đi ra Yên khuất bóng, thì Triển Mộ Nham mới ngẩng đầu lên, nhìn ly sữa bò nóng hổi, ánh mắt có chút rung Yên cũng không lập tức rời đi, chỉ nằm ở trên bàn sửa chữa lại số liệu. Lúc Triển Mộ Nham cầm bản kế hoạch mới đi ra, thấy Lương Yên vẫn còn ngồi ở đèn lờ mờ, chiếu lên người mặt nghiêm túc, ở dưới ánh đèn đẹp đến bất thường. Triển Mộ Nham đứng ở cửa phòng họp, ngây không biết bao lâu. Vốn định đi về, bây giờ lại thay đổi chủ vào trong phòng họp, kéo ghế ngồi xuống đối diện với Yên bị tiếng động làm cho giật mình, giương mắt nhìn anh “Tổng giám đốc có chuyện gì sao?"Đôi mắt Lương Yên trong suốt. Triển Mộ Nham mở bản kế hoạch ra, nhìn đồng hồ treo tường, hỏi “Tại sao cô còn chưa về?"“Còn chút số liệu vẫn chưa xong."Triển Mộ Nham đưa tay lấy số liệu trong tay cô, nhìn thoáng qua. Rồi lại trả trở về, thản nhiên nói “Tiếp tục làm việc đi."Lương Yên cảm thấy Triển Mộ Nham có chút kỳ phòng họp quá yên tĩnh, Lương Yên ngồi ở kia, hô hấp của anh cùng với nhịp tim của cô, cứ đập vào trong người đã từng nói, khi yêu sâu đậm một người, cho dù người đó không làm gì hết, chỉ an tĩnh ngồi ở bên cạnh thôi, cũng đã làm tim người yêu loạn biết, lời nói đó không ngoa một chút cho chỉ là ngồi cùng một không gian, cái gì cũng không làm, cái gì cũng không nói, Lương Yên vẫn cảm thấy không cách nào tập trung tinh thần để làm Yên nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn Triển Mộ Nham, Triển Mộ Nham đang hoàn toàn trong trạng thái làm kế hoạch kia, anh hiển nhiên vẫn rất không hài lòng. Nhưng cũng không ác ngôn nữa, chỉ cầm bút lên bắt đầu sửa chữa những chỗ không vừa anh chăm chú, nhìn rất mê là người đàn ông, mà cô đã dùng cả nửa cuộc đời để yêu...Cô hoàn toàn không chắc, nửa đời sau có quên được anh không...“Nhìn cái gì vậy?" Triển Mộ Nham đột nhiên lên tiếng. Giọng Triển Mộ Nham trầm thấp, trong đêm dị thường gợi cảm, làm lòng Lương Yên nhảy lên. Quẫn bách giống như làm chuyện xấu bị bắt quả tang vậy, cô lúng túng nhìn sang hướng khác, sửa sửa tóc mai “Không có gì, không ngờ anh hiểu biết về việc lập bản kế hoạch như vậy."Bởi vì rất khó được nghe cô khích lệ, nên Triển Mộ Nham có chút đắc ý hừ một tiếng. Sau đó mới nói “Cô chắc chắn là cô đang nhìn bản kế hoạch chứ?"Mặt Lương Yên ửng đỏ, không để ý tới Triển Mộ Nham nữa, mà cúi đầu tiếp tục nhìn đống số liệu bộ dáng trốn tránh của Lương Yên, Triển Mộ Nham ngoắc ngoắc môi, nhìn cô một hồi lâu, rồi đột nhiên mở miệng hỏi “Tịch Lương Yên, đêm đó cô với Liên Thiếu đã làm loại chuyện đó chưa?"Lại là vấn đề này!Lương Yên hít một hơi thật sâu, nắm chặt bút trong tay, cũng không ngẩng đầu lên, mà chỉ nói “Tổng giám đốc, đây là chuyện riêng của tôi!"."Tôi hỏi cô, làm hay chưa?" Triển Mộ Nham cố chấp tiếp tục hỏi, tiếng nói trầm thấp, lộ ra sự nguy Yên ngẩng đầu lên, nhìn thấy sắc mặt của anh, thì sửng đầu Lương Yên bỗng dưng nhảy ra một câu hỏi, không chút suy nghĩ, liền thốt ra luôn “Vậy còn anh, đêm đó anh với chị dâu tôi thì sao?"
giao dịch không dứt tổng tài đại nhân