🪩 Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân

Chương 17: Em Là Vợ Của Tôi. Từ lúc Khả Di bỏ đi đã hơn 4 tiếng đồng hồ. Ân Vương Hoàng từ nãy đến giờ chỉ ngồi yên trên ghê sofa dài, đôi mắt lạnh lẽo chú tăm đến chiếc cửa ra vào. Anh đưa tay kéo tay áo lên xem đồng hồ, đã gần 10 giờ rồi vẫn không thấy cô Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân Chương 30: Dù muốn hay không em cũng phải chấp nhận Khả Di vốn không muốn nói ra nhưng sự thật bắt buộc cô phải như vậy. Cô không muốn sự yếu đuối của mình bị anh nhìn thấy, cô phải mạnh mẽ, kiên cường để vượt qua khó khăn Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân audio, Mới Cập Nhật: Chương 0062 Ngoại truyện 2, Vì lời nhờ giúp đỡ từ người chị gái, cô đã gạt đi ước mơ cùng tình yêu đẹp của mình mà trở thành vợ của anh.,Anh-một Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, lúc nào cũng có những Vì lời nhờ giúp đỡ từ người chị gái, cô đã gạt đi ước mơ cùng tình yêu đẹp của mình mà trở thành vợ của anh. Anh-một Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, lúc nào cũng có những bữa tiệc trong giới nên mỗi khi đối mặt với cô, anh chỉ có sự lạnh nhạt. Chương 9: Đêm Bali. Như lời Ân Vương Hoàng đã nói trước, tuần trăng mật lần này đi trong vòng một tuần. Khả Di cứ nghĩ nhờ chuyến đi này thì cả hai người có thể gia tăng được thêm phần tình cảm nhưng cô không ngờ rằng đã bốn ngày trôi qua, ngày nào cũng vậy, sáng Vợ hờ yêu của tổng giám đốc ân - (Chương 22) - Tác giả HThienDu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân. 10,053 lượt thích / 482,435 lượt đọc. Yêu thích Đọc Truyện. Vì lời nhờ giúp đỡ từ người chị gái, cô đã gạt đi ước mơ cùng tình yêu đẹp của mình mà trở thành vợ của anh. Anh-một Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, lúc Vợ hờ yêu của tổng giám đốc ân - (Chương 31) - Tác giả HThienDu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. j4D5. Trường tiểu học...Trong phòng họp nhỏ ở hành lang khuôn viên trường học, Khả Di và Ân Vương Hoàng nắm tay nhau mở cửa bước vào, trong phòng lúc này đã có 5 người ngồi đợi sẵn. Một người phụ nữ tầm 30 tuổi ăn mặc chỉnh tề với áo sơmi trắng và chân váy đen, trên cổ còn đeo thẻ giáo viên của trường, Khả Di nghĩ đây có lẽ là giáo viên chủ nhiệm mới của Bảo Bối. Trên chiếc bàn dài còn có một cặp vợ chồng trạc tuổi cô và Ân Vương Hoàng, là vợ chồng của Tống tổng nổi tiếng của giới bất động sản, ngồi bên cạnh là Minh Thành, vậy là bố mẹ của thằng bé. Đối diện Minh Thành là Bảo Bối đang ngồi một mình ở đấy, nét mặt y chang Ân Vương Hoàng, lạnh lùng cũng chẳng thể hiện biểu cảm gì, nhìn thấy bố mẹ đến cũng không tỏ vẻ lo sợ vì bị mời phụ huynh."Ông Âu bà Âu, hai người đến rồi."Cô giáo chủ nhiệm đi đến mời động tác mời hai vợ chồng cô ngồi xuống bên cạnh Bảo Bối. Cô giáo biết địa vị của Tống gia và Âu gia trong thành phố, đều là những gia đình máu mặt không thể động chạm, cô cũng vì bất đắc dĩ mới gọi hai nhà đến đây, và vì lý do khó mà nói."Tôi mời ông Âu và bà Âu đến đây là vì có vấn đề cần thảo luận một chút.", cô giáo chủ nhiệm cẩn trọng mở lời."Có chuyện gì cô giáo cứ nói.", Khả Di nôn nóng cùng lo lắng đáp lời."Là vầy, bạn bè trong lớp trong giờ ra chơi vội chạy đến báo với tôi là bạn Bảo Bối và Minh Thành đánh nhau ở sân trường.", cô giáo hồi hộp nói từng chữ một. Cô biết hai đứa trẻ này đều là bảo vật trân quý của Tống gia và Âu gia nên không thể tự mình giải quyết, đành phải mời phụ huynh hai nhà đến để thảo luận."Sao? Đánh nhau?", Khả Di lùng bùng lỗ tai, đánh nhau? Cô không tin vào những gì mình vừa nghe, Bảo Bối của cô không phải là một đứa trẻ không hiểu chuyện đến thế? Cô xoay đầu nhìn con trai ngồi kế bên, bàn tay nhỏ đặt lên tấm lưng nhỏ của thằng bé, nhỏ giọng hỏi chuyện."Bảo Bối, cuối cùng là sao vậy?"Bảo Bối chưa kịp trả lời thì Minh Thành ở phía đối diện đã nhanh hơn một bước lên tiếng trước."Chúng con không đánh nhau, chỉ là nói chuyện. Mấy bạn trong lớp nói quá lên thôi.", thật ra khí chất của một thiếu gia đây mà, mới tí tuổi đã có thể có giọng điệu này hai vợ chồng Tống gia và Âu gia đều ngơ ngác nhìn Minh Thành như đang chờ đợi thêm lời giải thích."Cô Âu, có phải cô nói với tiểu công chúa là cháu trêu đùa em ấy về chuyện cháu thích em ấy không?", Minh Thành như lớn hơn chục tuổi hỏi chuyện Khả Di. Khi nãy cậu bé tìm gặp tiểu công chúa nói chuyện, một lần nữa đề cập là cậu bé thích tiểu công chúa, ai ngờ tiểu công chúa lại mang y chang câu mà Khả Di trước đó nói với con bé nói lại với Minh Thành, rốt cuộc thành ra thành ý của cậu bé lại trở thành chuyện trò đùa."Minh Thành à, thật ra thì...", Khả Di nghệch ra, không ngờ cậu bé sẽ nói với cô những lời này. Chuyện tình cảm nam nữ phức tạp, 3 đứa lại còn nhỏ vốn dĩ không nên để tâm đến làm gì."Chú Âu, cô Âu, cháu thật sự thích tiểu công chúa, thật lòng thích em ấy. Còn Bảo Bối đến tìm nói chuyện là chỉ muốn bảo vệ em gái, chúng cháu đang nói chuyện thì bị cô giáo chủ nhiệm kéo đến đây, còn gọi cô chú đến.", Minh Thành như giải đáp mọi thắc mắc của mọi người. Thì ra lý do mâu thuẫn chính là vì tiểu công chúa- em gái của Bảo Bối, con gái cưng nhà Âu gia. Ngay cả cô giáo chủ nhiệm cũng không ngờ chỉ là hai đứa bé 5-6 tuổi lại đang chính chắn nói những lòi ra là chuyện của những đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện đời là gì, vậy mà làm cho hai nhà lo lắng sốt ruột cả lên. Suy cho cùng cũng không có gì nghiêm trọng, Minh Thành thích tiểu công chúa thì cứ để thằng bé theo đuổi, Bảo Bối yêu thương bảo vệ em gái thì cứ để cho thằng bé thực hiện bổn phận của một người anh, chuyện này người lớn khó mà chen chân giải quyết được, dù có khuyên nhủ hay răn đe cũng không giải quyết được gì, bọn trẻ thời nay lớn nhanh thật là việc đơn giản nên giải quyết rất nhanh, cô giáo cũng khéo léo cho cả hai Bảo Bối và Minh Thành nghỉ nửa buổi, xem ra hai bố mẹ vẫn có chuyện cần nói với con trẻ. Ngồi trên xe, Ân Vương Hoàng ngồi ở ghế lái, Khả Di ngồi ở ghế lái phụ còn Bảo Bối thì ngồi ở hàng ghế sau, từ lúc rời trường đến giờ vẫn chưa ai nói với ai lời gì."Hai mẹ con muốn ăn gì, bố chở đi ăn.", Ân Vương Hoàng chẳng để tâm đến việc đó, trong lòng anh ngược lại rất vui, thì ra tiểu công chúa của mình được săn đón như thế, sau này chắc chắn sẽ có đống chàng trai xếp hàng chờ Âu gia chọn lựa. Mà Bảo Bối cũng thật giống anh nha, ra dáng anh trai rồi, còn nói chuyện bảo vệ em gái nữa cơ. Nói chung anh không bực bội mà còn vui vẻ, phấn khởi vô cùng."Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói.", Bảo Bối nghiêm túc khoanh hai tay trước ngực nhìn về phía dạng nghiêm túc này làm Ân Vương Hoàng và Khả Di bật cười nhưng cố nén lại, gật đầu ừ một câu rồi ra hiệu như đồng ý cho Bảo Bối lên tiếng tiếp."Bố mẹ có định sinh thêm em không?", tự dưng Bảo Bối lại hỏi chuyện này làm cô và anh như á khẩu không biết phải trả lời thế nào."Có thì sao mà không có thì sao?", Ân Vương Hoàng đánh lái rẽ phải rồi nhìn qua gương chiếu hậu hỏi ngược lại Bảo Bối."Không vấn đề gì, nhưng mà nếu có sinh thì mẹ đừng sinh em gái nữa. Nếu em ấy giống tiểu công chúa thì con sẽ rất mệt đấy.", Bảo Bối vừa nghiêm túc vừa tỏ vẻ mệt mỏi trả lời. Có lẽ nãy giờ thằng bé im lặng là để suy nghĩ về vấn đề này."Sao?", Khả Di xoay đầu ngơ mắt nhìn Bảo Bối, cô vẫn chưa hiểu ý của thằng bé."Con vì tiểu công chúa mà ra sức bảo vệ, để tâm đến mấy đứa con trai khác đã mệt rồi, nếu còn thêm em gái nữa con chắc chắn sẽ không đủ sức mà chăm nom.", Bảo Bối ra dáng như ông cụ non đáp lời. Thằng bé thương tiểu công chúa, vừa nghe Minh Thành có ý đồ với con bé liền ra mặt ngăn cản, nhất quyết không để ai tổn hại đến em gái mình. Chính vì vậy thằng bé mới nghĩ là toàn tâm toàn lực dành cho tiểu công chúa là đủ rồi, thêm một em gái nữa chắc chắn sẽ không xuể Vương Hoàng và Khả Di đến lúc này không nhịn được nữa bụm miệng cười, ông cụ non Bảo Bối thật đáng yêu nha, thật không uổng công cô mang nặng đẻ đau còn anh thì không uổng công rèn luyện mấy chục năm trời mới có thể sản xuất bé "nòng nọc" xuất sắc như thế. Được rồi được rồi, nếu Bảo Bối nói như thế thì anh sẽ suy nghĩ lại việc có thêm con, nhưng chắc chắn sẽ cố gắng "chừa" em gái ra nhé.********"Này, anh làm gì vậy?"Khả Di chỉ vừa đẩy cửa nhà tắm bước ra đã bị Ân Vương Hoàng mai phục tốc chiến tốc thắng bế cô lên rồi ném lên chiếc giường lớn phía dưới làm cho chiếc váy ngủ của cô xộc xệch lộ ra nửa bầu ngực trắng hồng quyến rũ kia."Sản xuất em bé.", Ân Vương Hoàng thản nhiên trả lời. Cởi chiếc áo thun ra rồi chống tay lên giường nằm đè lên Khả Di, anh cúi đầu đặt lên môi cô nụ hôn, từ nhẹ nhàng dần dần chuyển sang mãnh liệt, bàn tay càng không an phận bắt đầu di chuyển trên cơ thể Di bất ngờ trước hành động này, cô chưa chuẩn bị tâm lý, nâng tay chắn trước ngực Ân Vương Hoàng, cô thở hổn hển nhìn anh đáp lời."Hai đứa đã đủ mệt rồi, anh còn muốn thêm sao?""Không thành vấn đề, chúng ta không nổi thì thuê người, anh dư sức."Nói rồi Ân Vương Hoàng nhanh chóng trút hết những vật còn đang ngán đường kia xuống, mạnh mẽ chiếm lấy Khả Di. Trong căn phòng lớn bắt đầu vang lên âm thanh ám muội, tiếng động của hai cơ thể quấn quýt va chạm vào nhau tạo nên không gian đẫm ái tình, mê cửa...Bảo Bối vừa đi ngang qua cửa phòng của bố mẹ, vô tình nghe được cuộc trò chuyện vừa rồi liền ngẩn ra. Không lâu sau đó tiểu công chúa ôm gấu bông mở cửa phòng chạy đến, nhón chân định giơ tay nắm lấy tay nắm cửa liền bị Bảo Bối ngăn lại."Sao thế?", cậu bé hỏi."Em ngủ không được, muốn tìm mẹ.", tiểu công chúa trả lời."Mẹ bận rồi, sang đây anh kể chuyện cho nghe."Rồi Bảo Bối kéo tay tiểu công chúa kéo đi, trong giờ khắc này tốt nhất là không thể làm phiền đến quá trình "sản xuất" ấy được.*******9 tháng sau...Cũng là vị trí này, cũng là căn phòng kính với những chiếc giường bé bé xinh xinh được xếp ngay ngắn ở bên trong, bé trai thì mặc màu xanh dương còn bé gái thì mặc màu hồng. Đứng đối diện căn phòng kính này là ba cha con Ân Vương Hoàng, Bảo Bối và tiểu công chúa, ba người đang hạnh phúc nhìn chăm chú về phía đằng kia nơi có hai chiếc giường nhỏ có hai đứa bé sơ sinh nằm ngủ ngon giấc. Khả Di vừa hạ sinh cho Ân Vương Hoàng thêm một cặp song sinh, một trai một gái, bây giờ cô đang nằm ngủ nghỉ còn ba cha con thì không kiềm được lòng phải đến đây thăm đôi sơ sinh ấy. Lần trước bị tai nạn bác sĩ bảo Khả Di khó lòng mang thai nhưng không ngờ mấy chốc cô đã sinh cho anh ba đứa con kháu khỉnh đáng yêu, vậy là bây giờ gia đình anh có tận 6 người với bốn đứa con, nằm mơ anh cũng không dám nghĩ đến. Tiểu công chúa thì không ngừng luyên thuyên là sau này sẽ chăm cho em gái như thế nào, cùng nhau chơi búp bê, cùng nhau làm đẹp...Duy chỉ có mình Bảo Bối, anh trai cả là trầm mặc suy nghĩ cùng thở dài. Cậu đã nói bố mẹ đừng sinh em gái mà, cuối cùng vẫn là không thể tránh. Có thêm đứa em trai thì sao chứ? Song sinh cùng tuổi, suy cho cùng cũng chẳng thể bảo vệ em gái và chị gái, suy cho cùng cũng chỉ có mỗi cậu đảm đương trách nhiệm này. Thởi dài một phen, đành vậy, ai bảo hai đứa em gái này của Bảo Bối đáng yêu quá thể, dù cực một chút, dù có đối đầu với đám trai ngoài kia cũng chẳng sao, cậu vẫn nhất quyết bảo vệ hai đứa em gái này đến cùng...! "Lập tức đặt vé máy bay, ngày mai chúng ta sẽ qua trở về nước."Ân Vương Hoàng sau khi xoay đầu nhìn về phía cửa, anh liền lên tiếng cắt ngang lời thông báo về hoạt động sáng nay của Minh Triết. Minh Triết đứng ngây người, họ mới qua đây được hai ngày thôi, công việc làm ăn cũng chưa bàn xong thì tại sao Tổng Giám Đốc lại vội vã quay về như thế? Chẳng lẽ Chủ tịch ở nhà có chuyện gì sao?"Nhưng mà Tổng Giám Đốc, còn công việc...", Minh Triết mở lời. Chẳng lẽ có việc gì gấp lắm sao? Dự án này rất quan trọng, Tổng Giám Đốc định bỏ ngang không tiếp tục nữa sao?"Không cần nhiều lời, cứ đặt vé.", Ân Vương Hoàng xoay người đi nhanh lên phía cầu thang, mở cửa phòng đi đến ban công đưa mắt đến một nơi nào đó, ánh mắt thể hiện sự yêu thương ít ai nhận ra."Vậy còn kế hoạch ạ?", đây là điều mà Minh Triết luôn vướng mắc."Ngày mai trước khi rời đi cậu kêu ông chủ đất trả lời qua mail cho tôi. Nếu thành công tất cả sẽ bàn qua mail hoặc call video trực tiếp."Ân Vương Hoàng nói rồi phủi phủi tay ra lệnh cho Minh Triết rời khỏi phòng. Anh dời tầm mắt đi đến một nơi khác xa xăm hơn, ánh mắt anh hiện lên những tia sáng nổi bật còn hơn cả vì sao đêm, khoé môi anh cũng nhếch lên một đường cong tuyệt mĩ. Ân Vương Hoàng đút hai tay vô túi quần, anh đứng như vậy ở ban công rất lâu rất lâu, nhất định lần này sẽ thành công, anh thầm hôm sau....Ân Vương Hoàng đi trước ra khoảng sân trước cửa nhà đứa bé hôm qua, anh nhìn chằm chằm vào căn nhà ấy, sau lưng là Minh Triết đang bận rộn với hai chiếc vali to."Hai cậu về sớm vậy?", câu hỏi của ông chủ nhà làm Ân Vương Hoàng xoay người lại."Chúng tôi có việc nên phải về gấp. Nhưng ông yên tâm tiền phòng đặt cho 5 ngày chúng tôi sẽ trả đầy đủ.", Minh Triết ôn tồn trả lời."Thật tiếc quá, hai người rơi đi rất nhanh. Nếu ở lại đây lâu thì tôi có thể đưa hai anh đi tham quan khắp nơi rồi.", Alana theo sau ba mình, ánh mắt buồn hẳn. Cô đúng là đang có cảm tình với Ân Vương Hoàng, chỉ mới được hai ngày thôi thì anh lại vội vã rời đi. Ngay cả tên anh, thông tin ít ỏi cô còn không có thì biết làm sao tìm anh đây? Cô thật sự muốn gặp lại anh-một người đàn ông trong mơ mà cô luôn hằng ao ước."Vậy phải để lần khác rồi.", Minh Triết khách sáo. Anh biết chứ, cô gái này có cảm tình với Tổng Giám Đốc. Suốt ngày thấy cô cứ nhìn sếp của mình, người ngốc cũng nhận ra huống chi là anh. Nhưng cô bé à, thật tiếc cho cô, sếp tôi đã có người trong lòng, cô không có cơ hội bước vào thế giới của ngài ấy đâu. Minh Triết bỗng đưa ánh mắt tội nghiệp cùng thương hại nhìn Alana."Chú đẹp trai ơi, chú đi đâu thế?"Ân Vương Hoàng đang đứng bỗng nhiên ống quần bên trái như bị ai đó giật giật. Ân Vương Hoàng đưa mắt đến nơi đó, anh thấy một bàn tay nhỏ đầy thịt đang kéo kéo quần của mình. Đó là Bảo Bối, đứa bé nhà đối diện ngày hôm qua anh mới gặp. Hôm nay nó mặc một chiếc quần jean cùng chiếc áo thun hình siêu nhân rất đáng yêu, đôi má phúng phính chuyển động theo từng hành động của nó. Ân Vương Hoàng nhìn Bảo Bối với ánh mắt đầy yêu thương khó ai nhận ra được, anh cúi người xuống, đưa bàn tay to xoa đầu Bảo Bối, anh dịu dàng."Chuyện gì thế nhóc?""Chú đi đâu thế ạ?", Bảo Bối ngước mắt nhìn Ân Vương Hoàng, có lẽ thằng bé rất thích anh. Lúc nãy nó đang chơi đùa bên cửa sổ thấy Ân Vương Hoàng đang đứng ngoài sân cùng hai chiếc vali to. Nó liền dừng cuộc vui mở cửa chạy ra mặc kệ lời dặn của Khả Di phải ở trong nhà cho đến khi Alana sang đón."Chú phải về.", Ân Vương Hoàng trả lời."Vậy cháu sẽ không thể gặp lại chú sao?", Bảo Bối mặt buồn hẳn, mặt cúi xuống, miệng chu ra như thể không thích vậy."Bé con, chúng ta sẽ gặp lại, nhất định là như thế."Ân Vương Hoàng nói câu nói đầy ẩn ý rồi nựng nhẹ đôi má đầy thịt của Bảo Bối rồi khẽ mỉm cười. Hành động của anh đều thu hút sự chú ý của mọi người. Đầu tiên là Minh Triết, anh không tin vào mắt mình. Phải, lần đầu tiên anh thấy Tổng Giám Đốc dịu dàng cùng cưng chiều con nít như vậy, không phải trước giờ sếp không thích con nít hay sao? Có lần có một nhân viên nữ đem con theo đến công ty, đứa bé ấy không ngoan khóc ầm lên làm sếp bực bội, ra lệnh kỉ luật cô nhân viên ấy. Ấy thế mà hôm nay ông trời lại cho anh thấy được cảnh tượng kì lạ đến bất ngờ như vậy. Còn về Alana, cô nàng khi thấy hành động đầy dịu dàng của anh thì con tim ngày càng rung động. Trên đời lại có một người đàn ông tuyệt vời như vậy hay sao? Vừa đẹp trai, vừa tài giỏi, qua hành động còn thấy được sự ấm áp nữa chứ."Đi thôi."Ân Vương Hoàng xoa đầu Bảo Bối lần cuối rồi rời đi, trái với vẻ ấm áp lúc nãy thì lần này chỉ là câu nói lạnh lùng, gương mặt lạnh lẽo cất bước đi, không hề quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần...Một tuần sau....Reng...reng...."Alo?"Khả Di đang ngồi đọc tạp chí trên ghế sofa bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại bàn kế bên reo lên, cô đặt tạp chí xuống ghế, với người bắt lấy điện thoại, giọng nhẹ nhàng."Là mẹ đây, Khả Di.", bà Thuý đầu dây bên kia vội trả lời."Mẹ? Mẹ gọi con giờ này có việc gì không?", Khả Di đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường đối diện, giờ này mới sáng sớm, hôm nay là ngày nghỉ nên cô ở nhà và bây giờ ở bên đó là đã buổi đêm, mẹ không ngủ nghỉ hay sao?"Mẹ có chuyện cần nói.", bà Thuý trở giọng thành nghiêm túc, có lẽ chuyện đó quan trọng lắm."Bên ấy có chuyện gì sao?", Khả Di cũng bắt đầu lo lắng. Ba năm qua cô không về bên ấy dù chỉ một lần vì cô sợ, cô sợ những kỉ ức ấy lại bám lấy cô làm cô không thể quên được. Tất cả các tin tức đều do mẹ và chị cô gọi điện sang báo, cô vốn chẳng hay biết gì."Phải, là chuyện rất quan trọng. Bây giờ mẹ rất cần con, Di à.", bà Thuỷ mệt mỏi, bất lực lên tiếng. Bà biết chứ, cô con gái này lựa chọn rời đi là muốn lãng quên, lần này bà gọi sang dù không muốn nhưng đã đi đến đường cùng rồi, bà không còn cách nào khác cả."Mẹ nói đi, con nghe nè. Chuyện khó khăn lắm sao ạ?""Di, nội trong tuần này, con thu xếp quay trở về được không?", bà Thuý lấy hết can đảm nói ra điều mà bà đang muốn nói. Bà biết chuyện này khó khăn lắm nhưng mà bà hết cách rồi, lần này chỉ Khả Di mới giúp được bà thôi."Tại sao vậy mẹ? Không phải con đã từng nói với mẹ là con sẽ không quay trở về nữa mà.", Khả Di nghe như sét đánh ngang tai, chuyện gì đang xảy ra vậy?"Di, tập đoàn nhà mình dạo gần đây đi xuống lắm. May thay mới có một dự án lớn mà Nhất Phát giành được, dự án đó thuộc về lĩnh vực nước hoa. Con biết đấy, mẹ thì không biết gì về làm ăn, ba con lại đang nghỉ hưu không thể quá sức, chị con lại không có khả năng gánh vác. Bao năm qua tập đoàn vẫn tồn tại nhờ ban quản trị nhưng dự án này lớn cần người tiếp quản và điều hành, họ thì không dám liều. Mẹ suy đi tính lại thì chỉ mỗi mình con có thể giúp thôi. Nếu dự án này không ổn tập đoàn nhà mình phải phá sản mất thôi.", bà Thuý giọng nghẹn lại bên phía đầu dây bên kia, bà thật sự bị ép vào đường cùng rồi, chứ nếu không bà cũng không muốn tổn thương Khả Di một lần nữa."Vậy còn PYK? Tập đoàn nhà mình và PYK liên kết mà?", cuộc hôn nhân này vốn dĩ là để củng cố thế lực của hai bên tập đoàn?l, liên kết cùng phát triển, nếu Nhất Phát có chuyện gì thì PYK sẽ đứng ra giúp chứ?"Bên ấy đang thực hiện dự án lớn, toàn bộ nhân lực và vốn đều dồn vào ấy cho nên là... Khả Di à, con có thể suy nghĩ lại không?", bà Thuý năn nỉ cô con gái."Mẹ à...con....", Khả Di ấp úng, nơi ấy là nơi cô không muốn trở về chút nào, cô không muốn lại quay về khoảng thời gian tối tăm ấy, thật sự cô không muốn."Khả Di, mẹ xin con, con giúp gia đình mình đi mà. Chỉ có con mới có khả năng thôi, nếu con không về thì tập đoàn sẽ suy vong mất. Di à...", bà Thuý đã khóc, tiếng khóc của bà ngày một lớn, tiếng khóc ấy như một sự cưỡng ép vô hình đè nặng lên Khả Di mà bà không hề hay biết."Con phải về trong bao lâu?", Khả Di đau xót khi nghe thấy giọng bà Thuý, bức tường vững chãi nhất cũng bị tiếng khóc ấy phá vỡ. Cô mệt mỏi mở lời, dù sao cũng là người nhà, cô không thể ích kỉ vì sự đau khổ riêng của bản thân mà ảnh hưởng cả gia đình được."Đến khi dự án ấy hoàn thành.", bà Thuý mừng rõ, nghe câu nói của Khả Di như bắt được vàng."Được, con sẽ thu xếp."Khả Di nhận lời rồi cúp máy, cô thở dài nhìn Bảo Bối đang ngồi bên cạnh. Điều gì không muốn đến nó sẽ đến, có lẽ thằng bé sẽ theo cô trở về. Mặc dù ở đây có Phúc Nguyên, có Alana rất yêu thương Bảo Bối, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho thằng bé nhưng cô vẫn không yên tâm, cô vẫn muốn đưa thằng bé theo cùng. Cũng đến lúc Bảo Bối quay trở về với nơi vốn thuộc về nó, đến lúc gặp mặt ông bà ngoại rồi. Chỉ là thằng bé không nên gặp lại ba ruột của nó thôi. Khả Di xoa xoa đầu Bảo Bối, ánh mắt cô chất chứa đầy tâm sự khó nói thành ngày sau...Tại cảng hàng không quốc tế...Khả Di một tay nắm lấy tay Bảo Bối, một tay kéo theo chiếc vali phía sau đi về phía cửa ra vào. Cả hai mẹ con dừng lại trước cửa sân bay, Khả Di đưa tay hạ mắt kính mát xuống, ánh mắt đẹp nhìn hướng ra phía cảnh xa xa kia. Đây đúng là quê hương của cô, là thành phố cô luôn hằng yêu mến. Đã ba năm rồi cô không đặt chân về đây dù chỉ một lần. Giờ đây sau ngần ấy năm, cô buộc lòng phải quay về, cho dù trong lòng vẫn còn nhói khi nhớ đến người ấy."Mami, đây là đâu vậy?"Bảo Bối thích thú ngắm nhìn xung quanh, lần đầu tiên nó được đến nơi lạ lẫm như thế. Nó đưa tay giật giật tay của Khả Di, vừa cười vừa hỏi."Đây là nhà của con, chúng ta về đến nhà rồi Bảo Bối à."Khả Di mỉm cười nhìn con trai. Đúng, Bảo Bối có quyền biết nhà thật sự của nó ở đâu, người thân nó là ai, nó không thể mãi quẩn quanh ở ngôi làng ấy mãi được. Cho dù ai cũng được chỉ xin đừng là người ấy, thằng bé không nên gặp lại đâu, cô không thể để thằng bé phá hoại hạnh phúc của chị cô được. Khả Di thầm nhủ với lòng, ánh mắt đầy yêu thương nhìn Bảo Bối. Mẹ xin lỗi con nhưng con hãy tha lỗi cho sự ích kỉ của mẹ lần này. Gặp lại ba chỉ là thêm phần khó xử thôi nhưng đổi lại, mẹ sẽ hết sức bù đắp cho con, được không Bảo Bối của mẹ??? Bạn đang đọc truyện Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài của tác giả Tha Y Y. Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Mạnh Mẽ hay Thiếu Chủ Bí Mật

vợ hờ yêu của tổng giám đốc ân